Vì sao bộ trưởng vũ ngọc hải đi tù

*
Sau hai mươi năm sóng gió cuộc đời, cựu Sở trưởng Năng lượng Vũ Ngọc Hải luôn lạc quan, tin vào mọi điều tốt rất đẹp.

Bạn đang xem: Vì sao bộ trưởng vũ ngọc hải đi tù


TP. - Thành Phố Hà Nội, ngày hè năm năm trước, tròn 20 năm đường dây 500Kv liên kết Bắc- Trung - Nam. Một buổi, ông mời một trong những nhà báo đến… ăn uống trưa. Phố Phan Đình Phùng, trong tòa nhà mà đồng đội nói là bên “tình nghĩa” của ông, cựu Sở trưởng Năng lượng hát say sưa.

Cây sấu già mặt hiên cũng xạc xào nhỏng nhất quán với người nghệ sĩ già Vũ Ngọc Hải. Đã qua tuổi bát tuần, đôi cánh tay ông nhỏng run lên thế ghìm giữ phần lớn phím đàn ghi ta như đã ý muốn nhảy đầm múa. Hát là vậy, hết mình, quên cả tuổi thọ. Giọng hát ông domain authority diết, nồng dịu. “ Đến từ bỏ đâu, trường đoản cú đâu, trường đoản cú đâu? Một đôi mắt mở ra, một song môi chờ lâu. Một nụ hôn rưng rưng, một niềm vui dành riêng…”.

Hát hoàn thành, ông nói, mình già rồi, đôi bàn chân không thích đi nữa, nhưng vai trung phong hồn thì không bao giờ hy vọng nghỉ ngơi cả. Hát, có tác dụng thơ. Và đâu dễ dàng nhằm gần như bài hát của ông được các nghệ sĩ có tên tuổi xướng lên trong các Album nhạc. Nào là Thu Hiền, Trọng Tấn, Việt Hoàn, Hồ Quỳnh Hương, Tấn Minh…Những ca khúc của ông luôn lấp lánh chất thơ, thnóng đượm tình tín đồ xđọng Huế - quê ông.

Ông nói, ngày Thủ tướng tá Võ Văn Kiệt còn sống, nhân sự kiện 30 năm mừng ngày thống độc nhất đất nước năm 2005, anh Sáu Dân nói: “Hải hát đi, mừng đến đất nước, Nam Bắc một nhà”. Và ông vẫn hát: “…Từ đâu? Một trọng tâm hồn trong sáng! Một trọng điểm hồn lãng mạn! Một mong ước mơ xa, một lòng tin bao la, một tình yêu vẹn tròn, một tình cảm nồng nàn, tdiệt chung! Đến từ đâu, từ đâu, từ bỏ đâu?...”. khi ông vừa dứt lời, anh Sáu Dân mang đến mặt rồi đặt tay lên ngực với nói: “Đến từ phía trên, đến từ trái tim”!

Thnóng thoắt con cũng hai mươi năm kể từ ngày ông vướng vòng điều khoản. Ghi lại cảm xúc Khi ông được Thủ tướng Võ Văn uống Kiệt trao đáng nhớ cmùi hương đường dây 500Kv ngay tại trại giam, ông xúc động nghứa hẹn ngào.

Xem thêm: Lời Bài Hát Vì Sao Đưa Anh Tới, Lời Bài Hát: Vì Sao Đưa Anh Tới

Người chúc hiền khô, quả cảm đề nghị nén lòng/ Người nhấn xúc đụng, niềm vui trong nỗi ai oán sâu lắng…

Tôi thuộc rứa hệ công ty báo không được tận mắt chứng kiến bản hùng ca của mặt đường dây 500Kv, tuy vậy qua báo mạng được nghe biết ông. Cảm phục. Được gặp gỡ ông Lúc không thể mũ hòm ngôi trường hóa lại là điều xuất xắc. Mong làm việc ông điều gì? Phút trải lòng sau đổi mới nạm khi không có gì cấn cá sự đời. Lạ vắt, không một lời nham hiểm, chẳng trách rưới cứ, oán giận. Ông giãi tỏ phần lớn thơ, phần đông nhạc hầu hết ăm ắp tình fan làm cho lòng ta thêm sáng, thêm yêu thương, tin vào phần lớn điều tốt đẹp… Trong bài xích thơ “Hương tình người” ông viết:

Tôi đã có lần gặp gỡ nàn,/ hứng chịu phần nhiều ngày gian truân,/ bị dìm chìm ngập trong vòng xoáy áp đặt…/ Trong ma trận vận hạn, / tôi xúc động lâng lâng,/mừng đón tình người…/ Và, vào bài thơ “Giận làm cho chi”, ông viết:

Đời nđính thêm thôi, giận có tác dụng đưa ra em ơi!/ Để đời lỡ hẹn, sinh sống vào trống vắng vẻ.


*
Thủ tướng Võ Vnạp năng lượng Kiệt gắn Kỷ niệm cmùi hương mặt đường dây 500kv cho phạm nhân Vũ Ngọc Hải tại trại giam Thanh Xuân.

Lúc nói về cái ngày ông nhận phiên bản án với được đi “nạp năng lượng dưỡng” tại trại Thanh khô Xuân, ông khôn cùng mực tin vào bản thân. Hơn ai không còn, ông gọi chính con người ông, gọi sự tình đó với giờ đồng hồ thì ông chẳng ước ao nói lại những. Điều an ủi cùng với ông khi ấy là lực lượng quần bọn chúng tin ông. Một năm ngồi trong trại giam, sẽ có ngót nngốc đoàn khách hàng mang đến thăm ông. Trong số đó có rất nhiều âm nhạc sỹ, đơn vị báo cùng cả công an. Ông cũng vinch dự là tầy được không ít quan lại chức Chính phủ mang lại viếng thăm tốt nhất, có tới 28 bộ trưởng, đồ vật trưởng, rồi Phó Thủ tướng tá với Thủ tướng tá. Tình cảm! Đúng rồi. Nhưng đó còn được xem là trách nhiệm là cách biểu hiện thân dòng đúng, dòng không nên. Ông thầm cảm ơn điều ấy nngớ ngẩn lần.

Bài học tập ngôi trường đời với lớp học trại Thanh Xuân góp ông ngộ ra những điều. Lúc lâm hoạn nạn là thước đo lòng tín đồ. Ông sẽ quan tâm đến cùng nhìn nhận và đánh giá lại thiết yếu mình về lẽ sống về tình bạn. Có đa số người không chỉ một đợt thăm ông, bọn họ thăm ông không phải Lúc ông đường con đường là vị bộ trưởng liên nghành cơ mà khi ông vẫn sa cơ, mang đến quyền công dân cũng không thể nữa. Vị giám thị trai giam vẫn thở phào: “khi thấy bác Kiệt, bác Khải vào thăm anh thì tôi yên trọng tâm lắm rồi”. Ông được lựa chọn vấn đề nuôi kê, vợ cài con kê tương đương nhằm ông nuôi. Nhưng chỉ mang lại con kê nạp năng lượng thôi, câu hỏi dọn dẹp dọn dẹp gồm bạn không giống có tác dụng. ông được bố trí một phòng tiếp khách hàng cơ mà sống đó mọi vần thơ ấm cúng tình bạn đang tuôn chảy…

Tâm hồn nghệ sĩ đã hỗ trợ ông “lãng mạn” để thoát ly thực tại trong cả khi rơi vào tình thế tột bậc khổ sở. Tâm hồn thơ có lẽ đã nâng cao đẳng cấp và mở rộng lòng bao dung của “fan tù” Vũ Ngọc Hải.

Ở đời người nào cũng bao gồm khúc thăng trầm, nghịch chình ảnh, tuy nhiên chiếc giải pháp ông quá qua tai ương xứng đáng nhằm suy ngẫm. Tôi cảm thấy được ngơi nghỉ ông một sức mạnh tới từ lòng nhân từ, sự sáng sủa. Sự lạc quan kia bắt đầu từ mẫu trọng tâm trong sạch. Tâm hồn người nghệ sỹ đã giúp ông “lãng mạn” để né ly thực trên ngay cả lúc rơi vào hoàn cảnh tột bậc âu sầu. Tâm hồn thơ có lẽ rằng sẽ kéo vị trí và mở rộng lòng bao dong của “bạn tù” Vũ Ngọc Hải.

Ngày ra trại ông mong muốn đợi điều gì? Đã 20 năm trôi qua, quãng thời hạn đủ lâu năm để người ta thừa qua bao gồm bản thân, dù rất khó một chút nào. Ông nói, ông xác minh rồi, không có thể chấp nhận được được nhu nhược, không được phxay gục vấp ngã. Duy tốt nhất một lượt ông tìm tới thuốc ngủ với cũng uống độc nhất một viên. Đó là cái đêm thứ nhất vào trại giam Thanh Xuân. Không bắt buộc sử dụng thuốc theo nghĩa tiêu cực, nhưng ông suy nghĩ, kỳ lạ nhà lần khần gồm ngủ được không nên cứ uống mang một viên…

Chiều cuối đông năm Giáp Ngọ, con phố Phan Đình Phùng sôi động tín đồ qua, ngẫm lại ví như thiếu tình bạn, vị Bộ trưởng Năng lượng Vũ Ngọc Hải giờ này không biết ở đâu? Ngôi đơn vị cũ được sửa sang đúng trăng tròn năm ngoái. Ngày ông vào trại, tự căn hộ chung cư rộng 30m2 tại khu vực bầy Kyên ổn Liên, ngày trsinh hoạt về xe pháo chuyển ông trực tiếp cho tòa nhà bắt đầu trên tuyến đường Phan Đình Phùng. Đó là món đá quý của đồng đội, đồng chí thương thơm ông buộc phải xúm tay góp ông khi gặp gỡ nạn.

Lần giở bố cuốn nắn thơ với một sê-ri các album nhạc, ông tạm dừng làm việc bài xích thơ “Khúc ru đời” sinh sống tập thơ “Những hồi ức xanh”. Chất giọng Huế lại dìu dặt:

Ta ru đời để vượt qua nỗi gian truân…/ Ta ru đời là nhằm yêu ta với nhằm yêu em/ Để quyết đi đến thuộc ttránh cuối đất/ Để nuôi sống mãi mãi hầu như niềm mơ ước xa/ Ta ru đời, đời lại ru ta.

Xem thêm: Vì Sao Phải Uống Nước Mỗi Ngày? Vì Sao Bạn Cần Uống Đủ Nước Mỗi Ngày

Đọc xong xuôi ông cười cợt. Bạn bè vẫn đùa ông mọi khi phát âm bài bác thơ này: “Ta ru đời, sao đời chẳng ru ta”!.


Chuyên mục: Kiến Thức